Đọc Truyện Khá nhiều tác phẩm ngôn tình cổ đại ra mắt thời gian gần đây, nhưng để lại ấn tượng hơn cả là tựa truyện Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi) của tác giả Phạm Khuyết. Trích đoạn khá thú vị sau đây để lại nhiều cảm xúc trong lòng người đọc. "Muốn thư bỏ vợ? Được! lê gia người khởi nghĩa vũ trang, toàn thành thảo phạt, thề phải đối phương đẹp. * sau lại, lê tiếu ngẫu nhiên gặp được từ hôn nam đại ca. có người nói: hắn là nam dương thần bí nhất nam nhân, họ thương, danh úc, tự thiếu diễn; cũng có người nói: hắn ngạo nghễ vạn vật, thả cố chấp thành tánh, là nam dương ngầm bá chủ, không thể trêu chọc. kéo dài … Cách nhận thêm Code VLTK Tiếu Ngạo Mobile. Nhận Giftcode 49k VND. Để nhận Giftcode này, hãy làm theo các bước sau: Truy cập vào đường dẫn bên dưới -> Sau đó tiến hành đăng nhập. id.jxtieungao.mobi. Sau khi đăng nhập thành công, bạn sẽ thấy Giftcode hàng tuần, chọn Nhận GiftCode. Tải Kiếm tiếu giang hồ miễn phí. Kiếm Tiếu Giang Hồ là thể loại game nhập vai kiếm hiệp đầy ấn tượng nhất làng game thủ trong thời gian gần đây. Khi tham gia vào game Kiếm Tiếu Giang Hồ, bạn sẽ được trải nghiệm một tựa game mang tính chiến thuật sâu sắc nhiều nhân Nghe online bài hát Nhất Tiếu Khuynh Thành do ca sĩ Mr. Sầm thể hiện. Tải nhạc dạng mp3, m4a, lossless và xem lời bài hát Nhất Tiếu Khuynh Thành hoàn toàn miễn phí. Điều lãng mạn nhất với anh chính là đôi mình tựa vai nhau ngắm hoàng hôn Ái Phi (爱妃) Hậu Huyền. Lossless Niêm Hoa Vi Tiếu giá cực tốt, hoàn tiền 111% nếu hàng giả, nhiều mã giảm giá hôm nay, freeship, giao nhanh 2h. Mua ngay! (Game8) - Nhà sản xuất Perfect World đã chính thức phát hành Tiếu Ngạo Giang Hồ qua nền tảng Steam bắt đầu từ hôm nay. Thông tin từ nhà sản xuất Perfect World cho hay phiên bản tiếng Anh của tựa game Tiếu Ngạo Giang Hồ (Swordman Online) đã được phát hành trên Steam hôm nay. pYto. Tần Vãn Thư nhìn thấy Tả Khinh Hoan tươi cười hơi hơi sửng sốt, nụ cười này tinh khiết như một đóa hoa sen thanh nhã. Cô gái này thực không giống kẻ thích đùa dai. Tần Vãn Thư không nói gì, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt Tả Khinh Hoan, tựa hồ ở hân hưởng một bức họa. Khuôn mặt của Tả Khinh Hoan dưới tầm mắt của Tần Vãn Thư tựa như một bức họa; không, hẳn là so với tranh vẽ còn có cảm giác chân thật hơn.“Cô như thế nào sẽ đến khu phố đó?” Tả Khinh Hoan không thể xem nhẹ tầm mắt của Tần Vãn Thư. Ánh mắt lãnh đạm, không nóng không lạnh, giống như đang đánh giá một vật phẩm tầm thường. Tả Khinh Hoan một chút đều không thích bản thân bị xem xét như vậy, cho nên tìm đề tài chuyển dời chú ý lực của Tần Vãn Thư.“Tôi đến tham dự một buổi đấu giá gần đó, lúc trở về vô tình đi ngang qua. Tôi cho tới bây giờ cũng không có vào thử, nhìn đến bên trong dị thường náo nhiệt, khi đó tò mò nên đi vào.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nói, sự thật đúng là hôm nay đi vào khu phố đó là do nhất thời hứng khởi.“Cô không nên đến nơi đó.” Tả Khinh Hoan thản nhiên nói.“Vì sao?” lông mày hơi giương lên, Tần Vãn Thư bình thản hỏi, tựa hồ cảm thấy lạ lùng.“Nơi đó rất loạn.” Tả Khinh Hoan không cho rằng Hàn Sĩ Bân hy vọng lão bà của mình đến nơi đó. Bất quá chính mình có thể hay không nhiều chuyện, lão bà của tình phụ khi nào đến lượt mình lo lắng.“Vậy tại sao cô lại ở đó?” Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan tựa tiếu phi tiếu hỏi, nàng đối với nữ nhân này có một ít hứng thú.“Tôi và cô không giống nhau.” Tả Khinh Hoan nhíu mày, nàng chán ghét biểu tình tựa tiếu phi tiếu của Tần Vãn Thư, nàng cố biểu hiện hờ hững như là không thích xen vào việc của người khác.“Chỗ nào không giống?” Tần Vãn Thư tiếp tục hỏi.“Mọi chỗ đều khác.” Tả Khinh Hoan có chút tức giận trả lời, nàng đang chế nhạo mình sao. Người sáng suốt vừa thấy liền phát hiện được chỗ bất đồng, mình và nàng thuộc hai thế giới khác nhau. Bản thân mình xuất thân từ trong hoàn cảnh gian khổ khó khăn, mà nữ nhân này vừa thấy chính là được thụ hưởng mọi sủng ái yêu thương, cũng không biết đạo phải tốn bao nhiêu tiền tài mới có thể bồi dưỡng một thân phú quý cùng tu dưỡng khí chất, nàng sẽ không biết thế gian nhiều hiểm ác, nhiều đau khổ!“Tôi lại không có nhiều hơn một con mắt.” Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, tâm tình đột nhiên khởi sắc. Nữ nhân này so với dự đoán của mình phải thiện lương hơn nhiều. Điều này làm cho Tần Vãn Thư nảy sinh hảo cảm với Tả Khinh Hoan. Tuy nhiên bây giờ Tả Khinh Hoan thoạt nhìn thực ngây ngô, nhưng là Tần Vãn Thư nhìn ra được, nữ nhân này tuyệt đối không phải mười bảy mười tám tuổi thiếu nữ, ánh mắt là không lừa được người, trong ánh mắt kia có đó hờ hững cùng lão luyện.“Tôi mới không phải sợ cô chọc tới phiền toái…” Tả Khinh Hoan xem Tần Vãn Thư tươi cười như vậy dị thường, mất tự nhiên nói. Luôn cho rằng bản thân không phải người lương thiện, Tả Khinh Hoan một chút cũng không thích bị biến thành người tốt. Thật là khó chịu! Thế nhưng nói ra liền có loại giấu đầu hở đuôi cảm giác, khiến cho Tả Khinh Hoan ở trong lòng khinh bỉ chính mình, đúng là tự chỉ đa tình.“Cô cũng không thích hợp đi nơi đó, bằng không thực đáng tiếc cho khuôn mặt bất thực nhân gian yên hỏa của cô.” Tần Vãn Thư đột nhiên cảm khái nói ra. Tuy nữ nhân này diện mạo tựa như tiên nữ, nhưng là nội tâm tuyệt đối không phải như Khinh Hoan không cho là đúng, nhàn nhạt cười, hơi hơi hàm chứa rất nhỏ trào đó bên trong xe có phần im lặng, rất nhanh đã tới Hàn Sĩ Bân *kim ốc tàng kiều* biệt khinh hoan dẫn đường cho Tần Vãn Thư, vừa đi vừa suy nghĩ nếu Tần Vãn Thư biết lão công của mình bên ngoài bao dưỡng nữ nhân sẽ có cảm tưởng gì? Tả Khinh Hoan cảm thấy được mình thật sự rất phá hư.“Tôi đi lấy một bộ y phục sạch sẽ cho cô thay.” Tả Khinh Hoan vào nhà, chọn một bộ y phục thích hợp với Tần Vãn Thư, lại chọn một bộ nội y mới. Nhiều trà sữa như vậy bị đổ lên người, bên trong nội y cũng có thể ướt Vãn Thư xem xét chiếc áo ngực màu đen mới tinh có chút khó xử.“Như thế nào? Không thích?” Tả Khinh Hoan nhíu mày hỏi. Chẳng lẽ khinh thường phong cách của mình?“Nó hơi nhỏ.” Tần Vãn Thư có chút xấu hổ nói.“Cô coi như cùng tôi xấp xỉ cao ngang nhau, thoạt nhìn hẳn là phải vừa mới đúng.” Tả Khinh Hoan lại đánh giá một lần dáng người của Tần Vãn Thư, ngắm đến phần ngực của Tần Vãn Thư mới giật mình chợt hiểu. Tuy lần trước ôm lầm, đã biết đạo dáng người của Tần Vãn Thư dáng rất đẹp, nhưng là không có hiện tại chân thật sâu sắc cảm thụ, dựa theo quan điểm đánh giá nữ nhân đối với nữ nhân, Tần Vãn Thư không có chỗ nào để bắt bẻ. Thật là đố kị tử nàng! Tả Khinh Hoan cảm thấy được như vậy nguyên phối vợ chính tồn tại khiến cho tiểu tam vợ lẽmang đến nghiêm trọng áp lực a! không cần áp lực đâu tiểu Hoan, vì trước sau gì cũng là của em thui, cưng àh!!!!!Tần Vãn Thư chỗ nào cũng so với mình tốt hơn. Nàng có đó không rõ, Hàn Sĩ Bân trong nhà có như vậy cực phẩm như thế nào còn ở bên ngoài bao dưỡng tình phụ. Tần Vãn Thư có tính lãnh cảm, tám chín phần là đúng rồi; nghĩ như vậy, ánh mắt Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư có chút xoi mói khiến cho nàng mất hết tự Vãn Thư cảm thấy ánh mắt của Tả Khinh Hoan thực kỳ lạ, nhưng là lại không nói ra được chỗ nào kỳ lạ, chung quy cảm thấy nàng nhìn mình có điểm bài xích.“Không có biện pháp, nếu không vừa, cô có thể lựa chọn mặc hoặc không mặc tùy ý.” Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, tươi cười rõ ràng có chút hả hê, vui sướng khi người gặp họa. Nàng còn không có hảo ý bồi thêm một câu “Nếu là tôi sẽ lựa chọn không mặc, dù sao áo ngực nhỏ như vậy sẽ không thoải mái.” Tả Khinh Hoan thật tò mò hảo giáo dưỡng, dịu dàng đoan trang thiếu phụ sẽ chọn đáp án Vãn Thư kỳ thật cả hai đáp án đều không muốn chọn, rất muốn gọi điện thoại kêu người đưa y phục lại đây. Nhưng là nhìn thấy bộ dáng của Tả Khinh Hoan, nếu gọi người đến, phỏng chừng sẽ làm nàng mất hứng. Tần Vãn Thư cảm giác nữ nhân này có lòng tự trọng rất cao, không thích bị người từ chối. Nàng cảm thấy nữ nhân này rất ít đối xử tốt với người khác, nhưng một khi thật tình, còn bị người khác làm cho cụt hứng Tả Khinh Hoan hẳn là sẽ lưu tâm. Nhưng là nếu bận tâm cảm thụ của nữ nhân này, lại phải ủy khuất chính mình, Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan, có chút do thụ hưởng hảo giáo dục khiến Tần Vãn Thư lựa chọn quan tâm kẻ khác cảm thụ. Nàng không tình nguyện cầm lấy quần áo, tiến vào phòng Khinh Hoan vẫn là che dấu không được ý cười, tại sao ăn hiếp Tần Vãn Thư sẽ làm cho lòng nàng vui vẻ chứ?Tần Vãn Thư tắm xong đi ra, Tả Khinh Hoan bất ngờ phát hiện y phục của mình mặc ở Tần Vãn Thư trên người phi thường vừa vặn, tựa hồ là vi nàng lượng thân làm ra. So với mặc ở trên người mình còn thích hợp hơn, Tả Khinh Hoan trong lòng bắt đầu tràn ra ghen tị, nữ nhân này rõ ràng là đả kích sự tồn tại của mình.“Quần áo thực vừa vặn.” Trừ bỏ bên trong nội y có điểm hơi chật, tạm thời có thể chấp nhận, Tần Vãn Thư nhìn thấy chính mình trong gương mỉm cười nói, nàng cũng thực ngoài ý muốn quần áo như thế vừa người.“Có thể hay không nội y đè ép rất khó chịu?” Tả Khinh Hoan tới gần Tần Vãn Thư, giả vờ ân cần hỏi thăm, rõ ràng là một bộ mèo khóc chuột, không có ý tốt dò xét.“ Hoàn hảo.” Tần Vãn Thư tự nhiên sẽ không để lộ ra bối rối, đặc biệt khi nữ nhân này không chút hảo tâm dò hỏi. Chính là Tả Khinh Hoan có thể hay không dựa vào quá gần. Hai người tạm xem như hôm nay mới nhận thức, tại sao hành động ái muội như vậy, tiến đến bên tai mình nói chuyện, xem ra thực không có hảo ý, Tần Vãn Thư âm thầm nghĩ.“Đúng rồi, cô tên gì?” Tần Vãn Thư đột nhiên nghĩ đến, đến bây giờ mình cũng còn chưa biết tên của nàng.“Tả Khinh Hoan, còn cô?” Tả Khinh Hoan hỏi ngược Khinh Hoan, Khinh Hoan, dễ nghe về dễ nghe, nhưng là nữ tử lấy tên như vậy rốt cuộc không tốt, có vẻ qua loa đại khái.“Tôi tên Tần Vãn Thư.” Tần Vãn Thư trả lời.“Tần Vãn Thư thực thích hợp với cô, vừa nghe chính là kiêng kị, nhẫn nhịn tác phong, không giống tôi tùy tiện mà bạc đức xem thường đức hạnh.” Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói. Tác giả Lục Di Thể loại Đam mỹ, ABO, tương lai, trọng sinh, sinh tử, 1×1, HE. Nguồn hoiquaytay Edit Huyenthu web huyenthunv Tình trạng Hoàn 71 chương ———————– Văn án Thiếu tướng nam thần toàn dân Diệp Hoài Tây đã đến tuổi kết hôn cưỡng chế của liên bang, toàn bộ người ở liên bang đều gấp muốn điên rồi, ai ai cũng nói, ngay cả hoàng tử Cố Tử Khung mới từ tinh cầu hẻo lánh trở về cũng nghe được. Đồng học “Tử Khung có xem tin tức không? Bên trên nói bệ hạ nói đùa, nói thiếu tướng suy nghĩ cùng nhị hoàng tử kết hôn, ngươi đoán thiếu tướng nói như thế nào?” Cố Tử Khung khinh thường, muốn trở thành người của hắn, còn phải xem hắn có thích hay không. Đồng học thấy thế cười nói “Thiếu tướng nói hắn không thích kết hôn với đối tượng rất xuẩn rất xấu còn không thẳng thắt lưng lên được.” Cố Tử Khung “?” Chờ ta cưới ngươi, cho ngươi biết cái gì là thông minh tuấn lãng cùng như thế nào là thẳng thắt lưng. *** Trong quá trình Diệp Hoài Tây ở tinh cầu hẻo lánh thu thập manh mối, kết thù với một alpha cường thế, nhưng người nọ lại giúp hắn dấu hiệu tạm thời, tâm tình Diệp Hoài Tây rất phức tạp, hắn cứ nghĩ hai người sẽ không gặp lại, thì lại gặp ở trường học. Thanh niên ngăn lại đường đi của hắn, tựa tiếu phi tiếu “Thiếu tướng, muốn kết hôn không? Ta thông minh tuấn lãng thắt lưng rất là thẳng”. Mặt lạnh ngạo kiều tâm nhiệt tình giá trị bạo lực cao thiếu tướng omega thụ x âm ngoan thủ lạt ngạo khí toàn năng alpha hoàng tử công. Đọc hướng dẫn Chủ thụ, niên hạ, công trọng sinh, hơi theo góc nhìn của công. Công thụ là mối tình đầu của nhau, bắt đầu là hai bên thầm mến, không có CP phụ. Giả thiết tinh tế ABO, nội dung vở kịch cùng phối hợp diễn đều là chuẩn bị cho việc chính. Thay đổi hàng ngày đến kết thúc. Nội dung nhãn sinh tử, không gian ảo tưởng, trọng sinh, điềm văn. Tìm tòi điểm quan trọng diễn viên Diệp Hoài Tây, Cố Tử Khung/ Phối hợp diễn tiếp đương “thân là nhà giàu có tổng tài omega đích ta phải ly hôn”/ cái khác ABO, song thầm mến. Link CHÚ Ý NƠI ĐĂNG BẢN EDIT NÀY CÓ CHÈN QUẢNG CÁO Tần Vãn Thư nhìn thấy Tả Khinh Hoan tươi cười hơi hơi sửng sốt, nụ cười này tinh khiết như một đóa hoa sen thanh nhã. Cô gái này thực không giống kẻ thích đùa dai. Tần Vãn Thư không nói gì, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt Tả Khinh Hoan, tựa hồ ở hân hưởng một bức họa. Khuôn mặt của Tả Khinh Hoan dưới tầm mắt của Tần Vãn Thư tựa như một bức họa; không, hẳn là so với tranh vẽ còn có cảm giác chân thật hơn."Cô như thế nào sẽ đến khu phố đó?" Tả Khinh Hoan không thể xem nhẹ tầm mắt của Tần Vãn Thư. Ánh mắt lãnh đạm, không nóng không lạnh, giống như đang đánh giá một vật phẩm tầm thường. Tả Khinh Hoan một chút đều không thích bản thân bị xem xét như vậy, cho nên tìm đề tài chuyển dời chú ý lực của Tần Vãn Thư."Tôi đến tham dự một buổi đấu giá gần đó, lúc trở về vô tình đi ngang qua. Tôi cho tới bây giờ cũng không có vào thử, nhìn đến bên trong dị thường náo nhiệt, khi đó tò mò nên đi vào." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nói, sự thật đúng là hôm nay đi vào khu phố đó là do nhất thời hứng khởi."Cô không nên đến nơi đó." Tả Khinh Hoan thản nhiên nói."Vì sao?" lông mày hơi giương lên, Tần Vãn Thư bình thản hỏi, tựa hồ cảm thấy lạ lùng."Nơi đó rất loạn." Tả Khinh Hoan không cho rằng Hàn Sĩ Bân hy vọng lão bà của mình đến nơi đó. Bất quá chính mình có thể hay không nhiều chuyện, lão bà của tình phụ khi nào đến lượt mình lo lắng."Vậy tại sao cô lại ở đó?" Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan tựa tiếu phi tiếu hỏi, nàng đối với nữ nhân này có một ít hứng thú."Tôi và cô không giống nhau." Tả Khinh Hoan nhíu mày, nàng chán ghét biểu tình tựa tiếu phi tiếu của Tần Vãn Thư, nàng cố biểu hiện hờ hững như là không thích xen vào việc của người khác."Chỗ nào không giống?" Tần Vãn Thư tiếp tục hỏi."Mọi chỗ đều khác." Tả Khinh Hoan có chút tức giận trả lời, nàng đang chế nhạo mình sao. Người sáng suốt vừa thấy liền phát hiện được chỗ bất đồng, mình và nàng thuộc hai thế giới khác nhau. Bản thân mình xuất thân từ trong hoàn cảnh gian khổ khó khăn, mà nữ nhân này vừa thấy chính là được thụ hưởng mọi sủng ái yêu thương, cũng không biết đạo phải tốn bao nhiêu tiền tài mới có thể bồi dưỡng một thân phú quý cùng tu dưỡng khí chất, nàng sẽ không biết thế gian nhiều hiểm ác, nhiều đau khổ!"Tôi lại không có nhiều hơn một con mắt." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, tâm tình đột nhiên khởi sắc. Nữ nhân này so với dự đoán của mình phải thiện lương hơn nhiều. Điều này làm cho Tần Vãn Thư nảy sinh hảo cảm với Tả Khinh Hoan. Tuy nhiên bây giờ Tả Khinh Hoan thoạt nhìn thực ngây ngô, nhưng là Tần Vãn Thư nhìn ra được, nữ nhân này tuyệt đối không phải mười bảy mười tám tuổi thiếu nữ, ánh mắt là không lừa được người, trong ánh mắt kia có đó hờ hững cùng lão luyện."Tôi mới không phải sợ cô chọc tới phiền toái..." Tả Khinh Hoan xem Tần Vãn Thư tươi cười như vậy dị thường, mất tự nhiên nói. Luôn cho rằng bản thân không phải người lương thiện, Tả Khinh Hoan một chút cũng không thích bị biến thành người tốt. Thật là khó chịu! Thế nhưng nói ra liền có loại giấu đầu hở đuôi cảm giác, khiến cho Tả Khinh Hoan ở trong lòng khinh bỉ chính mình, đúng là tự chỉ đa tình. Tựa tiếu phi tiếu là một câu thành ngữ phổ biến của Trung Quốc được sử dụng nhiều trong văn học, các tác phẩm truyện khi miêu tả cảm xúc nét mặt của ai đó, nhân vật nào đó, một trạng thái mà dịch sang tiếng Việt nó mang ý nghĩa là Cười như không cười. Tựa Tựa như Tiếu Cười Phi Không Tựa như là đang cười nhưng mà lại không cười. Có thể nói đây là 1 câu nói đánh giá sự phức tạp trong tâm trạng nhân vật được miêu tả đến, không rõ họ đang vui hay đang giận, tâm trạng khó đoán, không muốn thể hiện cho người đối diện biết rõ tâm tư cảm xúc của mình như thế nào để họ vừa có chút vui mừng vừa có chút lo lắng. Ảnh minh họa Xem thêm Đăng đồ tử là gì Zero và Admin thích bài này. Last edited by a moderator 16 Tháng chín 2021 thành ngữ tiếng trung định nghĩa “Quán tự tại” là một trong những danh hiệu của ngài Quán Thế Âm bồ tát. Danh hiệu đó mang ý nghĩa rằng Chỉ cần bạn biết quán chiếu chính mình, nhận chân được rõ ràng chính mình, thì ngay giờ phút đó bản thân bạn đã thành tựu được tự tại rồi. >>Kiến thức Người người đều có “Đức Quán tự tại” cần gì phải nhọc công tìm kiếm đâu xa? Thế Đức Quán tự tại là ai? “Quán tự tại” là một trong những danh hiệu của ngài Quán Thế Âm bồ tát. Danh hiệu đó mang ý nghĩa rằng Chỉ cần bạn biết quán chiếu chính mình, nhận chân được rõ ràng chính mình, thì ngay giờ phút đó bản thân bạn đã thành tựu được tự tại rồi. “Quán tự tại” là một trong những danh hiệu của ngài Quán Thế Âm bồ tát. Danh hiệu đó mang ý nghĩa rằng Chỉ cần bạn biết quán chiếu chính mình, nhận chân được rõ ràng chính mình, thì ngay giờ phút đó bản thân bạn đã thành tựu được tự tại rồi. Ví dụ như trong mối quan hệ giao tiếp nếu bạn có đủ năng lực quán chiếu đến giữa mình và người là một “Nhân ngã không hai” thì có điều gì là không tự tại? Rồi khi quán chiếu cảnh giới mà tâm bạn không bị ngoại cảnh chi phối, lôi cuốn, mà còn khóe biết làm chủ tâm mình, khiến chuyển hóa được cảnh giới trở nên tốt đẹp hơn, thì thử hỏi có cảnh nào là cảnh khiến bạn không tự tại? Đối diện với bất kỳ sự việc nào, cho dù là phức tạp khó khăn đến mấy, nhưng bạn luôn biết nhìn nó với cái nhìn ung dung tự tại, thì việc gì là việc khiến cho bạn không tự tại. Chúng ta quán chiếu tư duy và vận hành được đạo lý “Bình thường Tâm thị Đạo” trên, trong bất kỳ tình huống đối đãi, thì đạo lý huyền diệu thậm thâm kia sẽ mở rộng cửa đưa chúng ta vào thế giới nội tâm huyền diệu. Và rất tự nhiên ta sẽ hiểu rõ rằng Tự tại, nơi nơi cầu tự tại; chỉ cần tâm mình tự tại thì tất cả mọi cảnh giới tất sẽ tự tại, mọi sự lý tự nhiên sẽ trở thành tự tại mà thôi. Cuộc sống ở đời, nếu có tiền của mà đời sống không được tự tại thì cuộc sống đó có gì đáng an vui! Thế nhưng, cuộc sống con người trên thế gian, cái “có” kia, thông thường chỉ là “cái có chướng ngại”, “có phiền não” mà thôi. Do vậy, nhiều người tiền của có đến vàng kho bạc bể, giàu có đến nỗi thân tâm không được tự tại an vui, luôn sống trong sự phập phồng lo sợ; cho đến có gia đình, có tình yêu, có danh vị chức tước, nhưng cuộc sống vẫn luôn luôn là cuộc sống nô lệ. Bời vì con người đó chỉ biết tìm cầu, chạy đuổi nắm bắt lấy “cái có của dục vọng, của điên đảo vọng tưởng”. Những nhân vật có quyền lợi chính trị, khi đối đầu với những vấn đề gay cấn thường hay bứt đầu gãi tai, biểu hiện dáng vẻ bất an thống khổ. Người có công ty đồ sộ, nhưng khi tiền tài lưu chuyển không linh hoạt thì tâm trí xáo trộn, đến mất ăn mất ngủ, thần sắc bơ phờ, cho đến đứng ngồi không yên. Đứng trước nhân ngã, thị phi bạn giữ được thân tâm tự tại? Đứng trước danh lợi phú quý chúng ta vẫn bảo trì được tâm an tĩnh, tự tại? Hoặc đứng trước sinh, lão, bệnh, tử, liệu chúng ta có giữ vững được tâm thái an nhiên tự tại? Trong cuộc sống nếu chúng ta vừa có được tài phú danh vị, lại vừa có được cuộc sống tự tại an vui thì đương nhiên đó là cuộc sống lý tưởng tuyệt vời. Bằng ngược lại, nếu chỉ đạt được cái danh lợi vật chất thế gian, mà tâm hồn không một chút an nhiên thanh thản, thì thử hỏi cuộc sống ấy có bền vững không? Và đời người ấy có ý nghĩa gì chăng? Ta thử quay đầu nhìn lại, khi còn ấu thơ thường có cha mẹ quản giáo, ta thường cho rằng không được tự do. Đến lúc thành niên lập gia đình, gặp phải sự đòi hỏi của đôi bên nội ngoại, như cảm thấy như trăm ngàn sợi dây vô hình gò bó, trói buộc, không tự tại. Rồi khi trưởng thành, phục vụ xã hội với bao nhiêu ràng buộc của công việc, lại cảm thấy biết bao điều phức tạp phiền toái, không xứng ý hợp tình, khiến thân tâm bao nỗi bức xúc, không phút thanh thản. Từ đó mà suy, thành tựu cuộc sống ý nghĩa không ngoài sinh hoạt thường nhật biết nắm bắt kỹ năng hỷ xả, buông xả, tôi luyện mình phong thái thân tâm tự tại. Cuộc sống ở đời, nếu có tiền của mà đời sống không được tự tại thì cuộc sống đó có gì đáng an vui! Thế nhưng, cuộc sống con người trên thế gian, cái “có” kia, thông thường chỉ là “cái có chướng ngại”, “có phiền não” mà thôi. Đứng trước nhân ngã, thị phi bạn giữ được thân tâm tự tại? Đứng trước danh lợi phú quý chúng ta vẫn bảo trì được tâm an tĩnh, tự tại? Hoặc đứng trước sinh, lão, bệnh, tử, liệu chúng ta có giữ vững được tâm thái an nhiên tự tại? Trong cuộc sống nếu tâm trí chúng ta không thướng tồn an tĩnh, tự tại, thì cho dù sự nghiệp có nhiều tiền muôn của núi đi nữa, cũng chỉ là gia tăng thêm sự trói buộc mà thôi! Lại nữa nếu đứng trước 8 ngọn gió tán dương ca tụng, hiềm khích, hủy báng, danh dự, lợi dưỡng, suy tàn khổ đau và khoái lạc độc hại kia lốc thổi mà tâm ta vẫn không bị lay động thì tự nhiên mà nói, chúng ta đã thành tựu được đức hạnh tự tại giải thoát rồi. Và ngay lúc đó chính mình là đức “Quán Tự Tại” đó sao!...

tựa tiếu phi tiếu