Bên cạnh đó, con trai cả nhà Chánh lang cũng đã có 3 đời vợ, nhưng khi đối mặt với vẻ đẹp tuyệt mỹ của em gái nuôi, anh cũng không kìm được mà đem lòng thương mến. Hoa hậu xứ Mường đem lòng thương mến, tình nguyện trở thành vợ lẽ của anh trai nuôi. Được sự cưng chiều của phụ hoàng, Hòa Hiếu Công Chúa thường quấn quýt bên vua Càn Long. Thậm chí bà còn được phép có mặt trong các cuộc họp chính sự. Trong cuộc đời của vua Càn Long, Cố Luân Hòa Hiếu Công Chúa là người con được ông cưng chiều nhất. Hoà Hiếu Công Kết quả sau này thì chắc mọi người biết rồi đó, Lý Liên Kiệt gọi điện thoại cho Hoàng Hải Yến để đòi ly hôn. Giành được quyền nuôi 2 cô con gái, nhưng Lý Liên Kiệt chẳng hề đoái hoài gì đến họ mà đưa cả 2 về quê cho ông bà nội chăm sóc, còn mình thì toàn tâm toàn ý chạy theo Lợi Trí. Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi - Chương 99-3 (Hết) Loaded 0% - Đồng thời nhiều họng súng chĩa vào mình, Thẩm Khiết Như không kinh hoảng, ngược lại rất bình tĩnh nhận ra những người này không phải là hộ vệ nhà họ Thẩm, "Mấy người do ai phái tới?" Thể loại: Hắc bang, sủng. Editors: tyvybutchi + tuladenConvert + raw: ngocquynh520.Truyện Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng nội dung xoay quanh cuộc tình của cô và anh . Cứ tưởng … Full Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi nhật đến khiến Trần Tiêu gần như cho rằng Quyền thiếu không quan tâm tiểu thư nhà mình, nhưng anh lại nhìn thấy được ánh sáng cưng chiều ở trong mắt thiếu gia. "Dạ, thiếu gia." Trái lại, cả hai ích kỷ, không biết cho đi, chỉ biết nhận lại một cách mù quáng thì tổ ấm rất khó duy trì. Trong giai đoạn yêu đương, quyền chủ động thường nằm trong tay các cô gái. Nhưng khi bước vào hôn nhân, đàn ông thường biết cách "lái" mối quan hệ của cả hai. iJkI. “Thân thể em không tốt, cảm xúc không thể kích động, ăn cơm mới có thể uống thuốc.” Quyền Hạo tỏ vẻ quan động em gái anh! Lâm Hi chỉ muốn chửi tục, bị ngã chết đã đủ xui xẻo, bây giờ còn bị bán, không kích động mới giận đùng đùng xông lên, Lâm Hi đứng bật lên, “Xin lỗi, tôi không cần anh nuôi dưỡng.” Nuôi dưỡng cái gì, ai có thể bảo đảm cô có thể được đối xử tốt ở nhà họ Quyền, vốn là người không cùng xuất thân, đột nhiên muốn sống cùng nhau, đây là một chuyện đáng sợ, cô vẫn rời đi mới thỏa Hạo vẫn kiên nhẫn dụ dỗ Lâm Hi, lúc này trên mặt hiện đầy mây đen, “Hi nhi, ngoan, đi ăn cơm.” Tim khẽ đau nhói, anh cố nén.“Không hiểu ra sao cả.” Lâm Hi lạnh lùng nói, “Tôi không thích anh gọi tôi là Hi nhi, tôi tên là Lâm Hi, đừng gọi loạn.” Cô không đắc tội nổi kiểu người như Quyền Hạo, nhưng bây giờ thật sự không thể nhịn được lời của cô nói ra, không khí phòng khách đã hạ xuống điểm đóng Tiêu ở bên cạnh hết sức làm bộ giống như người trong suốt, từ đầu đến cuối vẫn quan sát Lâm Hi, biểu hiện của cô vô cùng trấn tĩnh, đến khiến cho anh than thở trong lòng, còn nhỏ tuổi die~nd a4nle^q u21ydo^n đã có thể biểu hiện trấn tĩnh và trầm ổn như vậy, chờ sau khi lớn lên, tiểu thư sẽ trở thành người như thế nào thật sự khiến người ta mong đợi. Trong lòng tự tưởng tượng xong rồi, lúc này Trần Tiêu muốn lau mồ hôi lạnh vì Lâm Hi.“Lâm Hi, cha mẹ của em đã giao em cho anh, bây giờ cha mẹ em đang trên máy bay, trên người em một xu cũng không có, tuổi em còn nhỏ, em cảm thấy em có năng lực nuôi sống chính em?” Tròng mắt Quyền Hạo khôi phục lạnh nhạt, nhưng trong lạnh nhạt còn mang theo chút tình cảm dịu dàng, giọng nói lạnh lùng chỉ để cho cô biết một sự thật, bây giờ cô không thể dựa vào ai, cô chỉ có thể dựa vào bước chân ra, Lâm Hi chuẩn bị rời đi quay đầu lại nhìn chăm chú vào vẻ mặt lạnh nhạt của Quyền Hạo, mấp máy môi, trong lòng đang tính thân thể này của cô mới mười hai tuổi, nhưng vẫn bởi vì có bệnh tim và dinh dưỡng không đầy đủ, xem ra nhiều nhất chính là chín tuổi, cô gái nhỏ mười hai tuổi có thể làm gì? Đi làm việc? Tuyệt đối không được. Ai bằng lòng nhận một nhân viên nhỏ như vậy. Tiếp tục đi trộm vặt? Vậy cũng không được, chỉ bằng thân thể nhỏ gầy này của cô, còn chưa chuẩn bị ăn trộm, đã bị người phát hiện...Bởi vì nghĩ quá mức chăm chú, cô bỏ quên mất nụ cười nhàn nhạt trên mặt Quyền Hạo nhìn chăm chú vào cô đang khẽ cúi đầu tự hỏi trước mặt, khóe môi hơi nhếch lên, trong tròng mắt đều là nụ cười đã thực hiện được. Anh biết, cô gái của anh là một cô gái thông minh, nhất định có thể phân rõ hơn lòng cô cân nhắc thật lâu, Lâm Hi ngước mắt ngẩng đầu nhìn Quyền Hạo, “Tôi không biết anh và cha mẹ tôi đã đạt thành thỏa thuận gì, nhưng mà tôi là tôi, bọn họ là bọn họ, bọn họ quyết định thay tôi tôi tuyệt đối không tiếp nhận. Tuy tuổi tôi còn nhỏ, nhưng tôi tuyệt đối có năng lực nuôi sống mình, bây giờ tôi muốn rời đi, làm phiền anh kêu tài xế đưa tôi về nhà.”Cuộc sống một người, mặc dù lúc nào cũng có thể chết đói, nhưng tốt hơn cuộc sống ở lại nhà họ Quyền sống cùng Quyền đứng trên đỉnh kim tự tháp thường không có vẻ ngoài đơn giản như vậy, chứ đừng nói chi đại thiếu gia nhà họ Quyền tay cầm quyền lớn trong ba giới chính thương hắc *, bây giờ anh có thể đầy mặt mỉm cười, ai có thể bảo đảm ngày sau cô có thể bị đuổi ra khỏi cửa hay không.* Chính thương hắc Chính trị - thương nhân – hắc đạo xã hội đenSắc mặt Quyền Hạo khẽ thay đổi, nhìn chằm chằm vào cô, không nói tiếng mặc lan tràn bốn phía, cô và anh lẳng lặng nhìn nhau, giống như đang chơi lâu, Quyền Hạo đứng lên, đi tới trước mặt co, thân thể bỗng dưng nghiêng về phía cô, một hơi thở phái nam dễ ngửi tràn đầy chóp mũi Lâm Hi, anh cúi người xuống lại gần tai trái cô, cánh môi như có như không dán lên vành tai cô.“Nhưng mà...” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng kéo dài âm cuối, giống như thanh kiếm sắc, đâm vào màng nhĩ của cô, die nda nle equ ydo nn “Anh nhất định muốn em lưu lại nhà họ Quyền?”Lâm Hi tràn đầy khiếp sợ nhìn Quyền Hạo, nếu như không phải giọng nói cua anh quá mức tỉnh táo, ánh mắt của anh lại quá mức bình tĩnh và lạnh lùng, cô sẽ có ảo giác rằng, anh có phải biến thái không. Anh là đại thiếu gia cao cao tại thượng của nhà họ Quyền, cô là một đứa trẻ con bình dân, tại sao anh lại cố chấp để cho cô ở lại nhà họ Quyền? Nếu như cô là một đại mỹ nữ, vậy còn có thể hiểu được, nhưng cô không mắt Quyền Hạo lạnh lẽo đến khiến người ta phát rét toàn thân, Lâm Hi khẽ nhếch môi, trọng điểm cặp mắt không biết để đâu, đột nhiên hơi không biết làm sống nhiều năm như vậy, người như Quyền Hạo vẫn là lần đầu tiên gặp phải, tình huống này cũng là lần đầu tiên gặp phải.“Tôi chỉ là một đứa bé mười hai tuổi, tại sao cần phải ở lại nhà họ Quyền?”Tay của anh lạnh lẽo lại dịu dàng vuốt ve mặt cô, chạm tới như vậy rất khủng bố. Thân thể của cô căng thẳng, tất cả suy nghĩ trong đầu trong nháy mắt trở nên trống rỗng. Cô muốn hung hăng gạt tay của anh ra, định trách cứ hành vi này của anh, nhưng kết quả cô chỉ mắt lạnh nhìn anh. Cảm giác này quá kinh khủng, cô trừ mắt lạnh ra thì những thứ khác không thể làm được.“Bởi vì em là Lâm Hi, cho nên phải ở lại nhà họ Quyền sống cùng anh.” Quyền Hạo bá đạo tuyên lẽ giọng của anh để cho cô cưc kỳ ghét, tay của cô không chút do dự gạt tay dừng trên mặt cô ra, “Bây giờ tôi muốn rời đi.”Dứt lời, Lâm Hi vòng qua bên cạnh anh, sải bước đi ra vật nơi này cũng quá kinh khủng, cô không nên ở lại chỗ này.“Lâm Hi, em chắc chắn sẽ trở về cầu xin anh đấy, anh bảo đảm.” Giọng của anh chắc chắn như thế, mà cô tiếp tục đi về phía thần kinh! Lâm Hi mắng thầm trong Tiêu nhìn chăm chú vào bóng dáng nhỏ bé rời đi, trong mắt xuất hiện nghi ngờ. Nhưng anh hao tốn rất nhiều công sức đón được tiểu thư về đây, bây giờ thiếu gia dễ dàng thả cô đi như vậy, sao có thể chứ? Quay đầu nhìn về phía thiếu gia nhà mình đang nhíu chặt chân mày, là anh biết chuyện không đơn giản như dáng nhỏ nhắn biến mất trước tầm mắt anh, anh mấp máy môi, nói “Trần Tiêu, phái người đi theo cô ấy.”“Vâng, thiếu gia.”Lâm Hi chưa từng tới nơi này, dựa theo cảm giác đi ra, đi ra cửa, chạm mặt một chiếc Ferrari màu đỏ chạy tới, dừng lại cách cô vài dừng bước, thấy một cô gái từ trên xe đi xuống, tóc dài xoăn màu đỏ rượu, vẻ mặt cô gái càng lộ vẻ xinh xắn, d1en d4nl 3q21y d0n trang điểm tinh sảo, dáng vẻ mê người, làm cho người ta có một cảm giác quyến đối phương nhìn thấy Lâm Hi, hiển nhiên hơi ngẩn người một chút, trên khuôn mặt lộ vẻ kinh gái đến gần cô, từ trên cao nhìn xuống cô, vẻ mặt nghi ngờ, “Nhóc, sao em ở trong nhà Quyền thiếu đi ra? Người lớn nhà em đâu?” Nơi này là chỗ Quyền thiếu ở, chỉ có người chức vị cao mới có thể tiến vào nơi này, mà bây giờ một cô bé thoạt nhìn chỉ chừng tám, chín tuổi từ trong cửa lớn đi ra, chuyện này rất kỳ quái rồi. Lúc nào thì, trong vòng tròn trung tâm có nhiều thêm một đứa bé, cô không mắt nhìn cô gái, Lâm Hi cảm thấy không giải thích được, “Mắc mớ gì tới chị, không biết vì sao cả.”Cô gái hiên nhiên hơi giật mình khi bé gái trước mắt trả lời như vậy, chỉ nhìn thẳng vào cô bé, muốn lấy được nhiều tin tức mắt nhìn cô ta, Lâm Hi cứ thế dựa vào cảm giác rời chăm chú vào cô bé chân không rời đi, cô gái này rất khó sao lại có một cô bé đi từ trong nhà Quyền thiếu ra?Chuyện gì xảy ra? Cô ở lại nhà họ Quyền sống cùng Quyền Hạo đã thành sự thật, không có cách nào chống lại, chỉ có thể đón phần ý niệm Quyền Hạo có phải yêu trẻ con không mọc rễ ở trong lòng cô, cô chính là không nghĩ ra, Quyền Hạo cao quý giống như Hoàng tử cổ đại muốn phụ nữ kiểu gì mà không có, tại sao cần phải chọn trúng cô, sống cùng một chỗ với anh?Nghĩ tới nghĩ lui, bị thương chính là cô. Cho nên, Lâm Hi ngừng ý niệm ăn sáng, Lâm Hi và Quyền Hạo ăn chung, thức ăn thanh đạm không muốn ăn gì, Lâm Hi tùy tiện ăn một chút.“Anh đi công ty, em ở nhà nếu buồn bực, để cho Trần Tiêu dẫn em đi chơi.” Ăn điểm tâm xong, Quyền Hạo cười khẽ nói. Cô chính đang ở độ tuổi hiếu động hoạt bát, nếu thật sự giam cầm cô ở trong nhà, cô sẽ không sánh với Quyền Hạo quan tâm và nhiệt tình, Lâm Hi có vẻ lạnh nhạt hơn nhiều, chỉ buồn buồn đáp lại một câu “Ừm.”Tao nhã cầm khăn ăn lên, nhẹ nhàng lau khóe môi một cái, Quyền Hạo ngước mắt nhìn chăm chú vào Trần Tiêu, d1en d4nl 3q21y d0n “Trần Tiêu, chăm sóc cô ấy.” Giọng nói rất nhạt, nhật đến khiến Trần Tiêu gần như cho rằng Quyền thiếu không quan tâm tiểu thư nhà mình, nhưng anh lại nhìn thấy được ánh sáng cưng chiều ở trong mắt thiếu gia.“Dạ, thiếu gia.” Trần Tiêu chuyển mắt nhìn tiểu thư hơi nản lòng, nản chí, nghĩ thầm, mấy ngày trước địa vị của anh cứ giảm thẳng tắp xuống, bây giờ có phải phục vụ tốt tiểu thư sẽ tạm lên cao không, sẽ một lần nữa trở thành quản gia đại nhân tôn quý...Bữa ăn sáng không hề dinh dưỡng kết thúc trong đối thoại như Hạo đi tòa nhà ở Lĩnh Lâm, mà Lâm Hi còn nằm trên giường, trần nhà màu ấm đơn điệu nhìn thấy mà cô ngẩn người, ngẩn người hơi lâu rồi, cô nhảy xuống giường, tròng mắt nhìn bố trí xa xỉ xung quanh, nghĩ thầm người có quyền có tiền thật tốt, nếu thay đổi là trước kia, những thứ đồ này đều có thể là thứ cô muốn trộm cái này một cái, loay hoay cái kia hai cái, Lâm Hi không ngừng đặt lên đặt xuống mấy bình hoa cổ này. “Tiểu thư, còn đang ngủ phải không?” Trần Tiêu nóng lòng muốn lấy lòng Lâm Hi, sau khi xử lý một chút chuyện ổn thỏa, chạy thẳng tới phòng của Lâm Hi, còn chưa mở cửa phòng, giọng của anh đã vang nam hơi nịnh nọt này, Lâm Hi nghe, khẽ nâng lên một nụ cười khẽ, linh khí lưu chuyển trong mắt lóe lên tia sáng, “Quản gia, anh có chuyện gì sao?” Nếu đón nhận sự thật sống cùng Quyền Hạo ở nhà họ Quyền, thì cũng tự nhiên cần phải tiếp nhận quản gia nhà họ Quyền, mặc dù xem ra đầu óc quản gia kia không quá bình thường.“Tiểu thư, tôi dẫn cô đi làm quen với hoàn cảnh nhà họ Quyền một chút, được không?” Trần Tiêu hơi gấp không thể chờ mở cửa phòng, nhìn thấy tiểu thư nhà mình đứng cạnh cửa sổ sát đất, trưng cầu dò làm quen với hoàn cảnh nhà họ Quyền sao? Tròng mắt Lâm Hi đảo tròn, cảm thấy chủ ý này không tệ, cuộc sống của cô ở nhà họ Quyền, nhất định phải quen thuộc hoàn cảnh nhà họ Quyền, “Ừ.”“Tiểu thư, mời đi theo tôi.” Trần Tiêu cười ha hả, trong lòng vui thành một đóa dưới sự hướng dẫn của Trần Tiêu, Lâm Hi nhìn nhà họ Quyền mấy lần. Sau khi xem xong, trong lòng cô âm thầm nghĩ đến, con mẹ nó, thật không hổ ba đời nhà họ lại phòng khách lầu một, ánh mắt Lâm Hi tùy ý quét qua, không nhìn thấy đồ vật gì khiến cô tán thưởng, cô đang chuẩn bị cất bước đi lên lầu, nhưng khi ánh mắt xẹt qua ghế sa lon thì cánh môi đỏ mềm khẽ mím, nụ cười dần hình thành trên Kiều Thần rất nhàm chán nhìn nước trà trên khay trà, mỗi lần cô tới nhà họ Quyền, chỉ có dì bưng trà đưa nước để ý cô, mỗi khi cô hỏi Quyền thiếu đi đâu thì không có ai trả lời mười ngón tay xinh đẹp, Mã Kiều Thần nhìn chung quanh một vòng, định xem xem Trần Tiêu đi đâu. Tầm mắt vừa chuyển đến cửa chính, cô đã thấy Trần Tiêu. Chớp chớp hai mắt, chứng minh mình không có nhìn lầm, trong lòng hơi vội vàng muốn biết Quyền Hạo đang ở đâu, Mã Kiều Thần đứng lên, mỉm cười nhìn Trần Tiêu.“Trần quản gia, Quyền thiếu đi đâu rồi vậy?” Cô tìm Quyền thiếu vì có chuyện rất quan trọng, mấy ngày qua nhà họ Quyền cô đều không gặp được Quyền Hạo, buôn bán trong gia tộc không thể trì hoãn được nữa, bây giờ cô phải tìm được Quyền thiếu giúp một tay.“Là Mã tiểu thư ư.” Lại một lần nữa nhìn thấy Mã Kiều Thần, Trần Tiêu không chút ngoài ý muốn, “Tôi cũng không biết Quyền thiếu đi đâu, Mã tiểu thư tìm Quyền thiếu có chuyện gì sao?” Thân là quản gia của Quyền thiếu, nguyên tắc đầu tiên chính là không thể tiết lộ hành tung của Quyền thiếu, cho dù là ai hỏi anh Quyền thiếu đi đâu, anh chỉ có thể trả lời không biết. Vừa nghe câu trả lời giống như hôm qua, trong lòng Mã Kiều Thần vừa tức giận vừa buồn cười, mặt lộ vẻ bất đắc dĩ nói, “Quản gia Trần, tôi thật sự chính là có việc gấp tìm Quyền thiếu, anh không thể nói cho tôi biết Quyền thiếu đi đâu sao?” Cô và Quyền thiếu có hơn hai mươi năm chơi với nhau rồi * rồi, nhưng mỗi lần khi cô muốn tìm Quyền thiếu, đều không tìm được, trừ phi Quyền thiếu bằng lòng gặp cô.* Nguyên gốc phát tiểu phương ngữ Bắc Kinh, chỉ bạn bè cùng nhau lớn lên từ nhỏ, khi lớn lên vẫn chơi với nhau, không phân biệt nam xong, Mã Kiều Thần phiền não vén tóc dài, trong ánh mắt cũng nhuốm vẻ bình tĩnh. Trong mắt cô chỉ có quản gia Trần, tầm mắt khẽ liếc, đúng dịp nhìn thấy Lâm Hi đang chăm chú nhìn gái nhỏ có diện mạo tinh xảo, trên mặt điểm chút vàng khè có vẻ dinh dưỡng không đầy đủ, thắng ở một đôi mắt to tròn tràn đầy linh khí, ánh mắt đoạt người, chiều cao chưa tới 1m3. diee ndda fnleeq uysd doon Cô bé này không phải đã gặp ở cửa chính nhà họ Quyền vào ngày hôm qua sao?Quan sát cô gái nhỏ đang cười nhẹ nhàng trước mắt, lại nhìn hành động nịnh hót của Trần Tiêu với cô bé này thì Mã Kiều Thần giống như bị sét đánh trúng. Cô bé này xuất hiện ở nhà họ Quyền đã đủ kỳ quái khiến cô kinh hãi, tại sao ngay cả Trần Tiêu một vị quản gia tự nhận vô cùng tôn quý cũng không kém người ta một bậc, hướng về cô bé này cũng có vẻ nịnh hót!“Mã tiểu thư, tôi thật sự không biết Quyền thiếu ở đâu, nếu cô muốn đi tìm cậu ấy, không ngại đi nhà chính nhà họ Quyền tìm một lần.” Trần Tiêu cảm thấy phía sau nụ cười như gió xuân của tiểu thư nhà mình hoàn toàn không hề đơn giản, đối mặt với Mã Kiều Thần, anh vẫn phải qua loa lấy giờ lực chú ý của Mã Kiều Thần đều bị Lâm Hi đoạt đi, nào còn rảnh rỗi chú ý tới Trần Tiêu nói cái gì. Ở trong nhà họ Quyền của Quyền thiếu, đó là tuyệt đối không có khả năng xuất hiện người trong nhóm bọn họ chưa từng gặp, mà bây giờ ở trong nhà Quyền thiếu xuất hiện một cô bé chừng bảy tám tuổi, điều này không phải nói lên rằng cô bé này có vị trí độc nhất vô nhị trong lòng Quyền thiếu sao?!“Em gái, chị tên Mã Kiều Thần, là bạn từ nhỏ của Quyền thiếu, em tên là gì vậy?” Nở nụ cười thân thiện, trong đầu Mã Kiều Thần nghĩ đến một khả năng, thầm nghĩ kế người cách xa nhau cũng chỉ ba thước, Lâm Hi có thể nhìn thấy rõ ràng ánh sáng trong mắt Kiều Thần, chỉ có điều cô nhìn không hiểu nụ cười thân thiện của Mã Kiều Thần lúc này đối với mình là có ý gì, “Xin chào, em tên làm Lâm Hi.” Nếu là bạn từ nhỏ của Quyền Hạo, vậy thì đối phó một chút chứ mặt Lâm Hi cười nhạt, Mã Kiều Thần vui mừng trong lòng, không thèm để ý đến Trần Tiêu, chạy thẳng đến bên cạnh Lâm Hi, “Hi Hi, ngồi chung với chị.”Dáng vẻ Mã Kiều Thần giống như coi mình là chủ nhân nơi này vậy, Lâm Hi cảm thấy kỳ quái, mà Trần Tiêu thì đen mặt lại. Mã tiểu thư này tuyệt đối là bệnh vảy nến, bởi vì nhà họ Mã có thể xen vào cuộc chiến các nguồn lực kinh doanh, trước tìm đến Quyền thiếu giúp một tay, bây giờ Quyền thiếu không có ở đây, nhanh như vậy đã chuyển đầu óc đến trên người tiểu thư nhà mình. Thể loại Hiện đại, trùng sinh, sủng, nữ cường Converter Ngocquynh520 Editor + Beta-er Puck Số chương 99 chương Cái tên Quyền Hạo ở đế đô chính là điều mà mọi người sợ hãi nhất. Nhưng ở mắt Lâm Hi anh ta chỉ là con chó trung thành yêu cô tận xuống. — Vào một buổi sáng, cô trùng sinh thành kẻ ăn xin nhỏ bé còn anh thì cao cao tại thượng. Vốn dĩ hai người là hai đường thẳng nhưng cha mẹ vô lương tâm giao cô cho anh khiến hai người dây dưa cả đời. Cùng ở dưới mái hiên, giả la lỵ và thiếu gia giàu có ngây thơ có thể trôi qua cuộc sống hạnh phúc không?! La lỵ là nữ vương? Hay thiếu gia lạnh lùng là con chó trung thành? Tất cả cần thời gian chứng minh.

quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi